唐诗李白咏物组诗
拼音
字数:430
姑孰溪
爱此溪水闲,乘流兴无极。
漾楫怕鸥惊,垂竿待鱼食。
波翻晓霞影,岸叠春山色。
何处浣纱人?红颜未相识。
丹阳湖
湖与元气连,风波浩难止。
天外贾客归,云间片帆起。
龟游莲叶上,鸟宿芦花里。
少女棹轻舟,歌声逐流水。
谢公宅
青山日将瞑,寂寞谢公宅。
竹里无人声,池中虚月白。
荒庭衰草遍,废井苍苔积。
唯有清风闲,时时起泉石。
凌歊台
旷望登古台,台高极人目。
叠嶂列远空,杂花间平陆。
闲云入窗牖,野翠生松竹。
欲览碑上文,苔侵岂堪读?
桓公井
桓公名已古,废井曾未竭。
石甃冷苍苔,寒泉湛孤月。
秋来桐暂落,春至桃还发。
路远人罕窥,谁能见清澈?
慈姥竹
野竹攒石生,含烟映江岛。
翠色落波深,虚声带寒早。
龙吟曾未听,凤曲吹应好。
不学蒲柳凋,贞心常自保。
望夫山
颙望临碧空,怨情感离别。
江草不知愁,岩花但争发。
云山万重隔,音信千里绝。
春去秋复来,相思几时歇?
牛渚矶
绝壁临巨川,连峰势相向。
乱石流洑间,回波自成浪。
但惊群木秀,莫测精灵状。
更听猿夜啼,忧心醉江上。
灵墟山
丁令辞世人,拂衣向仙路。
伏炼九丹成,方随五云去。
松萝蔽幽洞,桃杏深隐处。
不知曾化鹤,辽海归几度?
天门山
迥出江上山,双峰自相对。
岸映松色寒,石分浪花碎。
参差远天际,缥缈晴霞外。
落日舟去遥,回首沉青霭。
gū shú xī
ài cǐ xī shuǐ xián chéng liú xìng wú jí
yàng jí pà ōu jīng chuí gān dài yú shí
bō fān xiǎo xiá yǐng àn dié chūn shān sè
hé chù huàn shā rén hóng yán wèi xiāng shí
dān yáng hú
hú yǔ yuán qì lián fēng bō hào nán zhǐ
tiān wài gǔ kè guī yún jiān piàn fān qǐ
guī yóu lián yè shàng niǎo sù lú huā lǐ
shào nǚ zhào qīng zhōu gē shēng zhú liú shuǐ
xiè gōng zhái
qīng shān rì jiāng míng jì mò xiè gōng zhái
zhú lǐ wú rén shēng chí zhōng xū yuè bái
huāng tíng shuāi cǎo biàn fèi jǐng cāng tái jī
wéi yǒu qīng fēng xián shí shí qǐ quán shí
líng xiāo tái
kuàng wàng dēng gǔ tái tái gāo jí rén mù
dié zhàng liè yuǎn kōng zá huā jiàn píng lù
xián yún rù chuāng yǒu yě cuì shēng sōng zhú
yù lǎn bēi shàng wén tái qīn qǐ kān dú
huán gōng jǐng
huán gōng míng yǐ gǔ fèi jǐng céng wèi jié
shí zhòu lěng cāng tái hán quán zhàn gū yuè
qiū lái tóng zàn luò chūn zhì táo hái fā
lù yuǎn rén hǎn kuī shuí néng jiàn qīng chè
cí mǔ zhú
yě zhú cuán shí shēng hán yān yìng jiāng dǎo
cuì sè luò bō shēn xū shēng dài hán zǎo
lóng yín céng wèi tīng fèng qǔ chuī yīng hǎo
bù xué pú liǔ diāo zhēn xīn cháng zì bǎo
wàng fū shān
yóng wàng lín bì kōng yuàn qíng gǎn lí bié
jiāng cǎo bù zhī chóu yán huā dàn zhēng fā
yún shān wàn chóng gé yīn xìn qiān lǐ jué
chūn qù qiū fù lái xiāng sī jǐ shí xiē
niú zhǔ jī
jué bì lín jù chuān lián fēng shì xiāng xiàng
luàn shí liú fú jiān huí bō zì chéng làng
dàn jīng qún mù xiù mò cè jīng líng zhuàng
gèng tīng yuán yè tí yōu xīn zuì jiāng shàng
líng xū shān
dīng líng cí shì rén fú yī xiàng xiān lù
fú liàn jiǔ dān chéng fāng suí wǔ yún qù
sōng luó bì yōu dòng táo xìng shēn yǐn chù
bù zhī céng huà hè liáo hǎi guī jǐ dù
tiān mén shān
jiǒng chū jiāng shàng shān shuāng fēng zì xiāng duì
àn yìng sōng sè hán shí fēn làng huā suì
cēn cī yuǎn tiān jì piāo miǎo qíng xiá wài
luò rì zhōu qù yáo huí shǒu chén qīng ǎi
李白《姑孰十咏》
lǐ bái gū shú shí yǒng
姑孰溪
爱此溪水闲,乘流兴无极。
漾楫怕鸥惊,垂竿待鱼食。
波翻晓霞影,岸叠春山色。
何处浣纱人?红颜未相识。
丹阳湖
湖与元气连,风波浩难止。
天外贾客归,云间片帆起。
龟游莲叶上,鸟宿芦花里。
少女棹轻舟,歌声逐流水。
谢公宅
青山日将瞑,寂寞谢公宅。
竹里无人声,池中虚月白。
荒庭衰草遍,废井苍苔积。
唯有清风闲,时时起泉石。
凌歊台
旷望登古台,台高极人目。
叠嶂列远空,杂花间平陆。
闲云入窗牖,野翠生松竹。
欲览碑上文,苔侵岂堪读?
桓公井
桓公名已古,废井曾未竭。
石甃冷苍苔,寒泉湛孤月。
秋来桐暂落,春至桃还发。
路远人罕窥,谁能见清澈?
慈姥竹
野竹攒石生,含烟映江岛。
翠色落波深,虚声带寒早。
龙吟曾未听,凤曲吹应好。
不学蒲柳凋,贞心常自保。
望夫山
颙望临碧空,怨情感离别。
江草不知愁,岩花但争发。
云山万重隔,音信千里绝。
春去秋复来,相思几时歇?
牛渚矶
绝壁临巨川,连峰势相向。
乱石流洑间,回波自成浪。
但惊群木秀,莫测精灵状。
更听猿夜啼,忧心醉江上。
灵墟山
丁令辞世人,拂衣向仙路。
伏炼九丹成,方随五云去。
松萝蔽幽洞,桃杏深隐处。
不知曾化鹤,辽海归几度?
天门山
迥出江上山,双峰自相对。
岸映松色寒,石分浪花碎。
参差远天际,缥缈晴霞外。
落日舟去遥,回首沉青霭。